Sự giàu có của nước Mỹ

Sự giàu có của nước Mỹ

Học và làm việc ở Mỹ rất lâu, sau đó đi nhiều nước, mình nhận thấy rằng sự giàu có của nước Mỹ có nguyên nhân chủ đạo, ngoài là nước tự chủ sản xuất lớn, họ cũng là thị trường tiêu thụ khổng lồ. Những ngày cuối tuần, bãi xe siêu thị đầy xe hơi, và họ đẩy những xe hàng ra cao như núi. Tủ lạnh của một nhà trung bình ở Mỹ đầy ắp bơ sữa, thức ăn, nước ép trái cây mà họ mua can 5 lít, sữa tắm dầu gội là theo lốc, quần áo thì cỡ 1 năm là họ không mặc nữa, đợi mùa sale cuối năm là chạy rầm rập ra vô và quầy thu ngân xếp hàng dài….

Thầy giáo ở HBS nói đó là sự thịnh vượng của nước Mỹ. Chính văn hoá tiêu dùng ấy thì những nước nghèo như Việt Nam mới xuất bao nhiêu là quần áo giày dép thuỷ sản sang, bao nhiêu người Việt có việc làm, đời sống xã hội từ đó mà ổn định và tốt đẹp dần lên. Theo số liệu năm 2021, người Mỹ đã chuyển về nước ta 96 tỷ đô để nhập hàng Made in Vietnam, còn mình chỉ chuyển 15 tỷ đô sang Mỹ để nhập hàng Made in USA. Mỹ là nơi dòng tiền chảy về nhiều nhất trong thương mại của nước ta với thế giới, tức chúng ta xuất siêu, thặng dư thương mại với Mỹ.

Mình có lần hỏi thầy về cách nào đó cho VN giàu có hơn, thì thầy bảo, tiêu dùng hợp lý chứ không phải cất tiền tiết kiệm, mới là chìa khoá để nền kinh tế phát triển, mới giải quyết được việc làm cho tất cả.

Tiêu dùng thì nhà máy mới có việc để làm, logistic hậu cần kho bãi vận chuyển mới nhộn nhịp, người ta có tích luỹ được vốn thì mới mở rộng, tạo việc làm thêm. Có tiêu dùng thì đồng tiền làm ra trong xã hội sẽ dễ dàng, quay lại xã hội dễ dàng, từ đó mà kinh tế đi lên nhanh chóng.

Về VN quan sát và thử nghiệm ở một làng quê nhỏ, chị bán cháo vịt thâm niên 20 năm nói, mỗi ngày chị bán được có 3 con thôi, người dân ở đây dè sẻn lắm, không ăn ngoài đường, 20 năm cả làng chị không có gì thay đổi, trẻ con bỏ học và người dân bỏ quê lên Tp mưu sinh, làng quê hiu hắt và thành phố thì chật cứng người.

Mình hướng dẫn mấy đứa nhỏ mở 3 doanh nghiệp trong làng, nhân viên gần trăm đứa từ khắp nơi tới làm việc, khuyến khích lấy tiền lương ra tiêu dùng chứ không dè sẻn. Hôm gặp lại, chị nói 1 ngày chị bán được 20-30 con vịt, có người mở thêm 2 quán nữa, chị phải cạnh tranh nên chất lượng vịt cả 3 quán đều rất ngon, giá lại rẻ hơn vì người nuôi vịt cung cấp nhiều lên. Có tiền, chị đầu tư quán khang trang, thuê thêm người bưng bê vào giờ cao điểm, tiền công người kia lại sử dụng để đi chợ mua đồ, chợ quê nhộn nhịp hàng hoá phong phú. Nói chung từ khi tụi em đến, làng quê khởi sắc, trẻ con có tiền mà được tiếp tục học hành, người già kéo dài tuổi thọ vì có tiền đi bệnh viện, chị đã biết trang điểm và đi học yoga.

Cách đó 50km, nơi có 1 nhà máy đóng tàu của Hàn và nhà máy nhiệt điện của Nhật, họ nhận tới 6000 công nhân vào làm, đời sống người dân ở đây cao hẳn. Tan tầm, một công nhân đi về mua 1 mớ rau, 1 con cá, một con gà con vịt thì mấy ngàn bó rau, mấy ngàn con cá con gà con vịt đã được tiêu thụ, tiền lại chảy về cho người nông dân, họ lại đóng tiền học phí, mua sắm đồ đạc… Dòng tiền chảy trong xã này tốt nên các quán xá đông nghịt người, vùng đất trở nên sống động, không còn hiu quạnh như xưa.

Hà tiệntiết kiệm, hào phóngphung phí là những từ mà chúng ta hay nhầm lẫn trong tài chính cá nhân. Chúng ta luôn được khuyên phải tiết kiệm, chớ phung phí, tiết kiệm là quốc sách… nhưng một số người biến thành hà tiện, không chi ra cho ai, thủ chặt cho cá nhân mình, có tiền là cất hết chứ không xài, không đi chơi đi du lịch, không quà tặng gì cho ai…, hậu quả là không có những mối quan hệ tốt, cuộc đời cũng không những màu sắc thú vị.

Tiết kiệm chỉ có ở những người thông minh, nếu không nó chuyển qua thành hà tiện, dè sẻn, ky bo. Trong giai đoạn đầu đời, đang là học sinh sinh viên hoặc vừa ra trường vài ba năm, thì tiết kiệm là tốt, vì mình đang xài tiền của người khác, hoặc tự mình cũng chưa làm ra được nhiều, đang giai đoạn trưởng thành. Nhưng sau giai đoạn này rồi, mà vẫn cứ sống tiết kiệm, thì chỉ có thể tích luỹ một ít, nhưng không thể giàu được.

Quy mô xã hội, người người tiết kiệm, nhà nhà tiết kiệm, chi tiêu dè sẻn, một cái áo cái quần mặc chục năm, khát nước cháy cổ vẫn chạy về nhà nấu nước uống chứ không ghé cửa hàng lấy 1 chai nước suối hay 1 ly nước mía… thì hàng hoá sẽ không lưu thông tốt, hàng làm ra không bán được, dẫn đến đồng tiền trong xã hội khó kiếm dần.

Ở góc độ làm chủ doanh nghiệp hay quản lý doanh nghiệp, tăng lợi nhuận bằng cách cắt giảm chi phí, tiết kiệm chi phí thì cũng có lãi đấy, nhưng mà lãi nhỏ. Ông bà khuyên “buôn tàu buôn bè không bằng ăn dè ăn sẻn” là lời khuyên của ông bà làm nông nghiệp nghèo khó ngày xưa, không giúp chúng ta giàu có được, không nên nghe theo. Muốn giàu có phải đóng thuyền đi buôn tàu buôn bè như người Hà Lan, người Hoa, người Nhật, người Do Thái… chứ sao lại đóng cửa ở nhà “ăn dè ăn sẻn”. Muốn xác suất thất bại bằng 0 thì không làm gì, còn đã làm thì xác suất thất bại là 50%. Tương tự vậy, làm thì xác suất thành công là 50%, còn không làm thì xác suất này là 0. Đời tôi không thành công cũng không thất bại, thật ra là không làm gì.

Muốn có lợi nhuận lớn thì phải bằng NGHĨ CÁCH tăng phi mã doanh thu doanh số, mở rộng thị trường thị phần, đầu tư trung hạn dài hạn (tức 1 năm sau, 2 năm sau, 10 năm sau sẽ lấy từ đó). Cái này mới thật sự đáng để học. Nhưng sự học này chỉ dành cho những mái đầu lớn, những tâm hồn khoáng đạt, những khát vọng và tầm vóc lớn lao, những người muốn ra đi để lại di sản cho thế hệ sau. Còn những mái đầu lặt vặt, nhưng tâm hồn con con thì không theo được, ba bữa là tiếc tiền khóc lóc dừng cuộc chơi ngay.

Ai ưng học cái này thì để lại tương tác, sẽ giới thiệu người cho theo học (vì đang đào tạo bạn ấy, bạn ấy sẽ chia sẻ lại với mọi người).

TnBS

P/s: Các bạn hữu duyên đọc được và hiểu được thì nên ngồi phân tích và tự đưa ra cách làm riêng mình.

Kaldi Tài Bài viết hay và hữu ích quá. Thật tuyệt cho những ai có cơ duyên đọc được bài viết này.

Phúc Hồng Đặng Chẳng những chi tiêu, mình tiêu dùng hàng Việt Nam thì càng tuyệt!
Cảm ơn chia sẻ từ Admin!

Đình Chương Thích đoạn này nhât ạ: “Muốn có lợi nhuận lớn thì phải bằng NGHĨ CÁCH tăng phi mã doanh thu doanh số, mở rộng thị trường thị phần, đầu tư trung hạn dài hạn (tức 1 năm sau, 2 năm sau, 10 năm sau sẽ lấy từ đó). Cái này mới thật sự đáng để học.”

Tuấn “Theo số liệu năm 2021, người Mỹ đã bỏ 96 tỷ đô để nhập hàng từ Việt Nam, còn mình thì bỏ cỡ 15 tỷ đô nhập hàng của Mỹ. Mỹ là nơi dòng tiền chảy về nhiều nhất trong thương mại của nước ta với thế giới.”
Ngạc nhiên vì lâu nay cứ nghĩ Trung quốc mới là nước ăn hàng của Việt Nam nhiều nhất.

Eris Le @Tuấn TQ đứng thứ 2 thôi b à, mà kinh ngạch xuất khẩu của VN sang đó chỉ bằng 1 nửa của Mỹ

Le Trung Thu Bài viết thật sự rất hữu ích ạ. Tiết kiệm thì khác hà tiện, hào phóng thì khác phung phí. Cảm ơn admin.

Vũ Thị Thanh Vượng Đồng quan điểm với bác Tony

Huỳnh Nhật Minh Dạ em thực sự muốn học ạ

Nguyễn Võ Hoài Nhiên Dạ con muốn học, chú có thể giúp con không ạ?

Thành Thàm cháu củng muốn học,nhờ chú chỉ giáo

Hà Thanh Em xin tương tác để dc hướng dẫn học hỏi thêm ạ

Manh Do Duc Học, học nữa, học liên tục nào…

…..

, ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *