Món kẹo cau TQ

Món kẹo cau

Bữa ở TQ vào mùa đông. Ra ngoài vào nhà, người lạnh buốt, bạn cho một miếng kẹo cau, nhai hơi đau răng tí nhưng sau đó thì ấm người mấy tiếng đồng hồ, không chảy nước mũi nữa. Nhưng ăn không nổi miếng thứ 2.

Đây là bài thuốc cổ truyền của người Trung Hoa từ thời cổ đại như là một cách chống lại khí hậu lạnh buốt mùa đông, và cau được lấy chủ yếu từ Việt Nam. Phải là cau non mới làm được kẹo này, và hiện giờ không ai biết làm và cũng không ai ăn ngoài người Trung Quốc. Họ bảo “về chống lạnh, không có thảo dược nào hiệu quả hơn kẹo cau. Tuy có độc chất, nhưng vào mùa buốt lạnh, trong dân gian ở TQ người ta vẫn ăn!”. Đó là chuyện của họ, vì kẹo này, không nước nào khác ăn được hết!

keo-cau

Tò mò, xin đi coi xưởng sản xuất. Thấy cau từ Quảng Ngãi, Bình Định, Đăk Lăk của VN chở sang. Mình hỏi bà chủ người TQ về cách làm, bà ấy nói “phải lấy tao thì mới chỉ”, vì xưa nay không truyền nghề ra khỏi gia đình. Nhiều gia đình như bà, ban đầu chỉ là 1 lò kẹo cau nhỏ trong làng, nay đã trở thành một nhà máy to đùng làm bánh kẹo các loại. Họ có đầu óc, biết quán xuyến sản xuất và nghĩ lớn, huy động vốn để mở rộng dần quy mô. Có năm bán chạy thì mua nguyên liệu nhiều, có năm bán không chạy nên không mua.

Giới thiệu cho các bạn món kẹo cau 枸杞槟榔, lý do TQ mua cau non của VN với giá rất cao. Nhưng nhà vườn không nên thấy giá cao mà đổ xô trồng, vì cái này chỉ có 1 thị trường mua và phụ thuộc hoàn toàn vào họ.

goi-keo-cau-trung-quoc

Hỏi bà chủ to béo, nếu tôi lấy bà thì bà có theo tôi về VN để mở xưởng kẹo cau để xuất khẩu ngược lại TQ không, ngay ở vùng nguyên liệu thì sẽ tươi ngon hơn.

Bà ấy nói 好的!

TnBS
2014

—————————————–

Bạn K (1991) ở Bình Định, trước dịch Covid, sản xuất kẹo cau (làm từ trái cau) xuất qua Trung Quốc, lãi cũng sơ sơ có 20 tỷ, bạn nói dịch Covid 19 chứ bạn vẫn xuất đều vì bên đó họ ăn để giữ ấm cơ thể hay trị bệnh gì đó. Qua dịch, chắc lãi gấp đôi, giúp một xã trồng cau ở Quảng Ngãi có thu nhập ổn định.

**** Các bạn còn đang đi học, dành thời gian tập thể thao, gym và tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng gì mình ưa thích… để sau này đi nước nào thì nói tiếng nước đó cho người hiểu trọn vẹn ý mình, có cơ hội hiểu văn hoá người ta, làm ra tiền cũng dễ dàng hơn trước các cơ hội giao thương. Lúc còn đi học, thì phải học, ngồi coi hài lãng phí thời gian, không bổ béo gì hết. Coi tui đi, vừa hài vừa bổ vừa béo.

Món kẹo cau được một nhà thơ Việt Nam đề cập đến trong bài:

MÙI CỦA MẸ
Thơ Nguyễn Văn Anh

Thời son trẻ
Mẹ thơm mùi con gái

Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà
Mùi bồ kết hương cau thơm lắm
Mùi thanh xuân đồng nội
Mẹ trao cho cha

Ngày vỡ ối con ra
Mẹ còn thơm mùi chăn gối
Mùi tro than hột muối củ gừng
Con bú mớm
Mẹ thơm mùi vú mọng
Con đi lẫm chẫm
Mẹ thơm mùi cơm nhão, cháo hoa
Con đến trường làng
Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới
Con lên trường huyện
Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau
Khi con ốm đau
Mẹ thơm mùi của Phật
À ơi…
Ôm con mùi Mẹ tỏa ra
Bệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùi
Ngày nắng hạn
Mẹ thơm mùi me đất
Tháng mưa dầm
Mẹ thơm mùi con cá chột nưa
Con xa nhà mang theo mùi của Mẹ
Đi đông đoài nam bắc
Là con đi đất bằng biển lặng
Là con đi chân cứng đá mềm
Ơi những kẻ đi xa
Có nghe thơm mùi của Mẹ
Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà
Mùi của Mẹ là mùi rất thật
Ngày con thành gia thất
Mẹ thơm mùi treo cưới
Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau
Ngày tháng qua mau
Thoảng chút hương đời con hể hả
Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm
Đời con lận đận áo cơm
Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng
Đời con mỏi gối chồn chân
Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non
Con mấy mặt con
Vẫn ngỡ mình bé dại
Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà
Mùi Bà – mùi cái vú da
Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng
Mẹ ơi
Mẹ mới đó
Bốn mùa mặc áo the thâm
Sao nỡ vội già không trẻ mãi
Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau
Vì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối
Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu
Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội
Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi
Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò
Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu
Mùi trần ai khô kiệt xác thân
Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm
Để cả đời bên ráo con lăn
Khuya nay quỳ xuống ôm chân
Mẹ ơi đã lạnh toàn thân
Mất rồi!
Cây cau già ngoài sân chết đứng
Ngọn trầu không héo úng rụng rời
Gió khóc ngoài giậu mồng tơi
Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già
Mẹ hiền đi chuyến chợ xa
Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời
Con thành đứa trẻ mồ côi
Mạ ơi!
Con thành đứa trẻ mồ côi
Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!
 
Nguyễn Văn Anh

ngayhomqua3

, , , ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *