HIỆU ỨNG BOOMERANG

HIỆU ỨNG BOOMERANG

(Bài đọc thêm cho học sinh khá giỏi)

1. Đủ ăn và giàu sang

Thằng con đưa bà mẹ và bà chị đi ăn lẩu để mừng tháng lương đầu tiên.

“Cái lẩu bò này bao nhiêu?” – bà mẹ hỏi.

“Dạ ba trăm mẹ ạ!”.

“Trời đất. Mày đưa tao một trăm thôi, tao ra chợ mua về nấu cho mày y chang”. Bà mẹ cằn nhằn.

Đứa con gái cũng hùa theo mẹ, chê từ cọng rau đến gói mì. Nước nhạt. Thịt không tươi. Dĩa rau này cỡ 15 ngàn. Còn gói mì này, chỉ có 3 ngàn, vị chi cái lẩu này chỉ một trăm, họ đã chém của nhà ta những hai trăm. Đứa con gái bảo mẹ để con, con về sẽ đăng bài bốc phốt và gọi quản lý thị trường tới thanh tra, they will know my hands.

Một tiếng đồng hồ ăn lẩu của họ tự dưng biến thành 1 giờ đầy năng lượng âm, đầy tiêu cực (Xem bài : Năng lượng tích cực – năng lượng tiêu cực). Thằng con trai im lặng, xong dắt xe về, buồn rười rượi. Trong khi các bàn khác, những gia đình khác vẫn vui vẻ, lẩu ít thịt thì gọi thêm dĩa mới, thêm dĩa rau, thêm chai nước. Cười ha hả. Đời vui như thiên đường. Mặt mũi nhìn sang ơi là sang, nhìn mê thiệt là mê.

Mình ngồi bàn bên, thấy chạnh lòng. Không phải do họ khổ thật mà là khổ tâm, do nghĩ đến giá cả và quên mất giá trị.

Khi ai đó ép buộc mình phải mua, không niêm yết, dụ dùng xong thì mới ra giá phi lý, đưa mình vào thế đã rồi, thì mới gọi là chặt chém. Cái này tiền lẩu đã ghi rõ trên menu, chính mình chủ động đến mà. Khi vào quán, thấy giá vượt khả năng của mình thì từ chối giao dịch, rời đi. Còn giao dịch xong, đẹp xấu ngon dở là cảm tính của từng người, thấy không phù hợp, thấy cao hơn giá trị mình nhận được thì không ghé lại nữa, thế thôi.

Việc định giá là của từng quán, chứ sao phải theo ý mình. Cao thì khó bán, ít khách, chuyện của họ. Họ định giá cao vậy là có thể do chi phí của họ cao, chẳng hạn chạy quảng cáo nhiều hay nhân công đông hay mặt bằng. Hoặc họ muốn tiền lãi nhiều, kệ họ, họ bỏ công phục vụ mình thì phải có lãi chớ, mình làm mình cũng vậy mà. Hoặc sàng lọc khách thông qua giá cả, ví dụ cà phê menu hai trăm ngàn 1 ly thì sẽ không có sinh viên tới ngồi học bài cả ngày hay những gia đình trẻ dắt con nít tới ồn ào, chỉ có doanh nhân thì thầm bàn bạc chuyện làm ăn.

2. Học và làm việc ở Mỹ rất lâu, mình nhận thấy nước Mỹ vừa là nước sản xuất vừa là nơi tiêu thụ khổng lồ. Ngày cuối tuần, parking siêu thị đầy xe hơi, những xe shopping cart (tiếng Anh-Anh là trolley) đẩy ra cao như núi. Tủ lạnh đầy ắp. Nước ép trái cây can 5 lít, sữa tắm dầu gội theo lốc, quần áo mặc 1 năm là vứt, mùa sale là chạy rầm rập ra mua. Đó chính là chìa khoá thịnh vượng của nước Mỹ. Chính văn hóa tiêu dùng này đã giúp những nước nghèo xuất bao nhiêu thứ sang, bao nhiêu người nghèo trên thế giới có việc làm.

Xem bài : Sự giàu có của nước Mỹ

Đi Hàn hay Nhật, mình thấy đàn ông Hàn và Nhật thì khá tiết kiệm nhưng các bà các cô (vợ của họ) thì không. Từng tốp từng tốp quý bà mua sắm đầy ở các siêu thị, các cửa hàng, mỗi bà 1 ngày 3 ly cà phê Starbucks. Ở Paris, Dubai, Singapore, Đài Loan, Hongkong, Băng Cốc, Quảng Châu, Thượng Hải, Kuala Lumpur….mình cũng thấy người ta mua sắm dữ dội. Nền kinh tế ở đó rất sôi động, ai làm ăn gì cũng có khách, dân khá giả rất nhanh.

Tiêu dùng là chìa khoá để kinh tế phát triển. Có đầu ra thì nhà máy mới có việc để công nhân làm, logistic hậu cần kho bãi vận chuyển mới nhộn nhịp, doanh nghiệp có tích luỹ được vốn thì mới mở rộng, tạo việc làm thêm nữa. Có tiêu dùng thì đồng tiền mới dễ dàng quay lại xã hội. Mình móc ví thì mọi người mới có cơ hội bỏ tiền vô ví. Họ cũng ăn cũng dùng cho xã hội mình chứ có mất đi đâu?

Hà tiệntiết kiệm, hào phóngphung phí là những từ mà chúng ta hay nhầm lẫn trong tài chính cá nhân. Chúng ta được khuyên tiết kiệm là quốc sách… nhưng một số người biến thành hà tiện, có tiền là cất hết chứ không xài, không quà tặng gì cho ai…., hậu quả là không có những mối quan hệ tốt, cuộc đời cũng không những màu sắc thú vị, lại gây khó cho nền kinh tế. Tiền là máu của nền kinh tế, nó phải lưu thông ngon lành thì “cơ thể” mới khoẻ mạnh. Mình cất tiền ở đâu đó, tức là gián tiếp làm cho nó tắc nghẽn mạch máu, sẽ khiến cơ thể bị bệnh. Mình thủ chặt thì không ai có tiền hết, đồng tiền khó, giá trị đạo đức cũng khó.

Trong giai đoạn xài tiền của người khác, chẳng hạn như học sinh sinh viên hoặc ăn bám bố mẹ, tiết kiệm là bắt buộc. Nhưng khi tự làm ra tiền rồi, mà vẫn cứ sống tiết kiệm, thì bó cái tầm mình lại còn chút xíu. Quy mô xã hội, người người tiết kiệm, nhà nhà tiết kiệm, một cái áo cái quần mặc chục năm, khát nước cháy cổ vẫn chạy về nhà nấu nước uống chứ không ghé cửa hàng lấy 1 chai nước….thì đồng tiền trong xã hội khó kiếm dần. Ngồi tính giá gốc rồi phản ứng như câu chuyện bà mẹ và bà chị trong câu chuyện ăn lẩu ở trên là hành vi không văn minh, đáng lên án.

Ông bà khuyên “buôn tàu buôn bè không bằng ăn dè ăn sẻn” là lời khuyên của ông bà làm nông nghiệp nghèo khó ngày xưa, không giúp chúng ta giàu có được, không nên nghe theo nha. Muốn giàu có phải nghĩ ra cách kiếm tiền, phải mạo hiểm đóng thuyền đi buôn tàu buôn bè khắp thế giới như người Hà Lan, người Hoa, người Nhật, người Do Thái….chứ sao lại tiết kiệm. Tiết kiệm chỉ đủ ăn thôi. For sure!

Xài tiền phóng khoáng, chi tiền cho người ta có thì tiền mới có cơ hội quay lại mình theo hiệu ứng trò chơi Boomerang. Những lời tích cực, những hành động yêu thương cũng vậy, phải “ném” đi thì nó mới quay lại mình.

* Ai thấy mình hiểu được nội dung trên thì tương tác còm lai se, để làm fan cứng. Đọc miết những bài vậy thì sẽ vừa giàu vừa sang. Coi xung quanh người ta bán cái gì, mua giúp cho người ta với! Và cũng là giúp mình kiếm tiền dễ dàng hơn.

TnBT

Dân Trung Quốc đang gửi 5600 tỷ đô la Mỹ vào ngân hàng, thắt chặt chi tiêu, dẫn đến sản xuất và dịch vụ chậm lại rất nhiều, hiện nước bạn đang khuyến khích người dân tiêu dùng trở lại. Tương tự, người dân châu Âu hạn chế mua sắm trong 1 năm qua vì lo lắng sau xung đột Ukraine-Russia đã đẩy nhiều nền kinh tế lục địa này đi vào suy thoái. Hậu quả là nhiều nhà máy xuất khẩu hàng hoá cho họ bị ảnh hưởng nặng nề, buộc phải cắt giảm nhân công do hết đơn hàng.

Về mặt kinh tế, việc một người có tiền, nắm giữ tiền mà không tiêu dùng cho nhu cầu bản thân họ, dè sẻn nhịn không mua hàng khi phát sinh nhu cầu sẽ khiến kinh tế suy thoái và tác động trở lại từng người, từng gia đình rất nhanh theo hiệu ứng Boomerang.

, , , ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *