Cây nhà lá vườn – Hiểm nguy tiềm ẩn

Cây nhà lá vườn – Hiểm nguy tiềm ẩn

1. Năm 2007, tui sang Hà Lan học nông nghiệp ngắn hạn, qua nhà bạn chơi thấy cây táo trước nhà đầy trái, rụng đầy gốc thì tui hái, đem vô rửa sạch để trên bàn, tui nói cái này ngon nhen, không phân không thuốc, trồng tự nhiên.

Anh Maik bạn tui nói:

Oh, cái này không ăn được, nó không được trồng hay xử lý để ăn, có thể có vi khuẩn, có sâu, có nấm, chim trời mang mầm bệnh. Táo để ăn phải trồng ở farm, có quy trình nhật ký ghi chép việc sử dụng thuốc, dùng phân, cách ly thời gian sao cho hết phân hết thuốc, rồi rửa sục trong nước có pha hóa chất bảo quản, có chiếu xạ để chết giòi bọ, có máy phân loại để loại bỏ trái xấu.

Còn ai giàu thì ăn trái cây hữu cơ, organic, phải dùng tay bọc màng từng trái từ lúc nhỏ, hoặc trong nhà kính kín mít, khi hái xong cũng phải rửa sạch sẽ, soi rọi từng trái, quy trình nghiêm ngặt, nhân công rất đông, giá đắt gấp chục lần. Còn lại, mày thấy đó, cam táo lê đầy vườn, ra nhiều trái decor cho đẹp, rụng cho đẹp, chứ không phải để ăn.

Sau sang Mỹ, Nhật, Israel, Ý,… đi trên đường phố, tui thấy những cây cam cây lựu sai quả nhưng không ai hái. Tui có nhiều bạn là những chủ farm lớn, họ nuôi gà là cho vui, khách tới không có bắt thịt, khi ăn thì vô siêu thị mua trứng mua gà đã tiệt trùng xếp trong khay. Nhiều nơi, thịt phải đông lạnh 1 thời gian đúng chuẩn mới được đem bán, họ không cho bán thịt nóng.

Những con vật trong tự nhiên họ cũng không ăn, họ nói trong tự nhiên như thế thì bao nhiêu vi khuẩn vi sinh mình không biết được, mang đầy mầm bệnh. Do vậy thế hệ xưa tuổi thọ rất thấp, thời săn bắn hái lượm càng thấp, 60 đã là thọ. Bây giờ nước nào tuổi thọ người dân cũng bảy mấy, rõ ràng là do lợi ích của khoa học. Mấy trái cây vườn nhà, dơi chuột chim đến ăn, mà mấy con này có thể mang bao nhiêu vi khuẩn. Trứng gà còn lông còn phân, ham mua về nhét vô tủ lạnh thì thành ổ bệnh. Nên dùng hàng hoá đã xử lý bài bản. Phát minh khoa học ra là để áp dụng cho cuộc sống an toàn hơn.

Qua VN tui đãi, họ hỏi “from nature or from farming?”, nghe “from farming” thì mới ăn. Tui thấy cũng hợp lý.

Trời không sinh cỏ

2. Đầu những năm 2000, tui đang ở Hongkong miệt mài học việc. Hongkong lúc đó cũng như Việt Nam thời điểm này, sau thời gian phát triển thì có một nhóm người chuyển sang cả ngày nói chuyện đạo lý như bảo vệ môi trường, nói không với nhựa, nói không với hóa chất, sống thuần tự nhiên, chữa bệnh cũng tự ngồi thiền cho tự khỏi chứ không uống thuốc. Họ đi làm cũng đi bộ vì nói không với xăng dầu.

Tui vô nhóm này sinh hoạt vào chiều cuối tuần vì thấy hay hay. Nhưng thầy tui thì la tui, ổng nói mấy người này thuộc dạng “A kind of extremism”, 1 dạng cực đoan, cái gì cũng có cái tốt, cái xấu, nên cân bằng.

Nghe lời thầy nên tui lên hội xin nghỉ. Bữa đó, hội làm bánh để tới trung thu (tuần sau) thì đi tặng các viện dưỡng lão nghèo (bên đó có viện dưỡng lão cho người giàu, trả tiền như khách sạn bệnh viện 5 sao và viện dưỡng lão cho người nghèo, nhà nước và nhà hảo tâm tài trợ), và gửi cho trẻ em những làng nghèo bên phía đại lục. Tui không đi vì đã rút.

Đêm trung thu ở Hongkong vui nhộn lắm, nhất là khu Victoria Park. Về tắm rửa chuẩn bị ngủ thì ĐT ting ting, trưởng nhóm kêu đi họp khẩn (ở Hongkong người ta sống về đêm, có thể gặp nhau bất cứ lúc nào). Tui không đi vì không còn trong nhóm. Sáng hôm sau, lên công ty ngồi cà phê đọc báo thì thấy hình ảnh nhóm từ thiện này lên trang nhất, bánh trung thu của họ tặng gây ngộ độc hàng loạt, nhiều cụ già đi cấp cứu, một số nguy kịch. Các trẻ em ở làng bên đại lục cũng tiêu chảy, ói mửa, nhập viện…

Sau điều tra mới biết là vì trong bánh do không bỏ chất bảo quản, không có chất gì có thể ức chế vi khuẩn, nấm mốc, nấm men. Đậu phộng nấu xong mà để cả tuần xong mới đem ăn, thường trong đó sẽ tự lên mốc gì độc lắm, nếu có chất bảo quản như Sorbic hay Benzoate thì mới ức chế được. Tui ngồi bần thần cả buổi, ngồi làm việc mà tay run run.

Chiều đó, thầy tui chỉ nói vậy:

Tụi mày tưởng là thiện mà thật ra là ác, thiện không đúng chỗ, thiện sai phương pháp, ai hiểu biết nhỏ nhoi mà còn cực đoan thì hại mình hại người còn nhiều hơn.

Chất bảo quản thực phẩm, người ta phát minh ra là để sử dụng, miễn trong liều lượng hợp lý thì nó sẽ phân huỷ theo hạn sử dụng trên nhãn. Tức hết hạn thì chất bảo quản giảm xuống bằng 0, bắt đầu sinh khí, sinh nấm, sinh vi khuẩn.

Tụi mày đừng có tào lao nữa. Có tặng người ta thì lấy loại bánh có nhãn mác bao bì, nhà máy này nọ. Handmade thì mày tự ăn đi, đừng bán, đừng tặng.

Đã ra thị trường, mua bán cho tặng người khác là phải đầy đủ chất bảo quản chuyên cho thực phẩm, tiệt trùng cẩn thận, có nhãn mác bao bì đăng ký công bố chịu trách nhiệm pháp lý đàng hoàng.

*  Mình cũng đến lúc có nhận thức mới. Ăn uống nên mua loại có đóng gói bao bì, có date sử dụng, có thương hiệu. Nông sản thì từ farm uy tín, phân phối trong các siêu thị hay cửa hàng lớn, có chuẩn VietGap GlobalGap, nguồn gốc truy xuất được. Nông nghiệp manh mún, nhỏ xíu, hộ gia đình sẽ từ từ không phù hợp nữa. Ai chuyên thì gom đất thành thửa lớn và làm lớn. Tiêu thụ nông sản thương mại sẽ giúp các farm mở rộng quy mô lên hướng hiện đại và chuyên nghiệp. Nhiều người sẽ rút lui khỏi nông nghiệp để dồn đất cho người khác làm nông nghiệp lớn. Xu thế phát triển nó như vậy, không khác được.

Tới giờ, tui không ăn cái homemade handmade gì hết, chị nội trợ nào đó làm trong hẻm, có trách nhiệm gì đâu. Viết ra biết là cộng đồng người bán mấy cái này sẽ giận và phản đối, nhưng thực tế là vậy. Nếu đã bán ra thị trường, cần phải mở xưởng, chịu trách nhiệm pháp lý đàng hoàng.

** Cây nhà lá vườn, là để cho đẹp, chứ người các nước phát triển họ không ăn. Mình cũng đến lúc nghĩ lại chuyện này. Ăn uống nên lấy nông sản từ farm uy tín, phân phối trong các siêu thị hay cửa hàng lớn, có chuẩn VietGap GlobalGap, nguồn gốc truy xuất được. Nông nghiệp manh mún, nhỏ xíu, hộ gia đình sẽ từ từ không phù hợp nữa, cây lá vườn nhà đâu có tốt như mình nghĩ.

Trồng trọt cạnh nhà thì không nên xịt thuốc sâu, vì nó không tốt cho người ở gần đó. Chỉ có các farm lớn, xa nơi dân cư thì mới áp dụng. Ai chuyên thì cho chuyên và làm lớn luôn.

Trồng trọt ở nước nhiệt đới ẩm thì sâu bướm nhiều, chỉ có các farm lớn, xa nơi dân cư thì mới áp dụng. Chuyện hữu cơ là chuyện còn rất lâu nữa mới đại trà được, cây táo của ông Kimura là chuyện hoang đường, cứ làm farm để tự nhiên thử xem, 1 đêm không còn 1 chiếc lá.

Người Nhật người Bắc Âu tối giản hay hữu cơ này nọ là do họ đã phát triển quá rồi, XH họ đã lên tầm cao quá rồi, giàu có quá rồi. Mình trình độ phát triển thấp mà cũng bắt chước tối giản hay hữu cơ thì thành câu chuyện của Sri Lanca, bắt chước hữu cơ nên hàng hoá không có, lạm phát, đói và khổ.

*** Nuôi con này con kia để giết ăn vào đám giỗ hay lễ Tết, cũng đã đến lúc phải nghĩ lại. Mổ thịt tự phát thì máu động vật sẽ ra nguồn nước rất nguy hiểm, nên để cái này cho các lò mổ chuyên nghiệp họ làm, có kiểm soát kỹ chất thải, rửa clorin xong đóng hộp bảo quản lạnh đúng nhiệt độ an toàn.

Ví dụ mật ong, chỉ nên ăn mật ong nuôi, mật rừng tự nhiên là ngôi nhà của bầy ong trong rừng, khai thác mật là phá tổ của nó. Cá biển bây giờ cũng vậy, phải có hướng nuôi biển thay vì đánh bắt. Loài người từ 1 tỷ lên 8 tỷ, phải có nhận thức khác chứ không thể “trời sinh voi sinh cỏ”. Voi quá trời voi rồi mà đất dành cho cỏ càng ngày càng ít. Nên phải có nhận thức khác.

Tiêu thụ nông sản thương mại sẽ giúp các farm mở rộng quy mô lên hướng hiện đại và chuyên nghiệp. Nhiều người sẽ rút lui khỏi nông nghiệp để dồn đất, dồn sức cho người khác làm nông nghiệp lớn như các nước.

**** Nếu đã chọn sống thuận tự nhiên, thì để cho tự nhiên được cân bằng, cá sông cá biển động vật hoang dã cây cỏ mọc hoang quyền được sống. Chứ sao lại lấy cây trồng vật nuôi trong tự nhiên để bản thân mình ăn uống mà bảo là thuận tự nhiên? Cái này là phá hoại tự nhiên đúng hơn. Muốn ăn gì, phải trồng phải nuôi. Bớt ăn những thứ trong tự nhiên như thú rừng, cá sông, cá biển, tôm biển,… muốn ăn con gì thì ấp nhân tạo rồi nuôi để làm thực phẩm. Sẽ an toàn hơn cho mình.

Với lại, sống phải cân bằng các quan điểm, đừng có thái cực, cực đoan. Như ở VN lúc này, cái cũ cái mới đan xen. Nhưng xã hội mình sẽ giàu có, phồn vinh, văn minh, VN sẽ thành 1 nước công nghiệp phát triển OECD, lúc đó, chúng ta sẽ dễ dàng tiếp nhận quan niệm mới.

TnBT

P/s: Các bạn sản xuất thực phẩm nên tuyển người có nghiệp vụ về chế biến (kỹ sư công nghệ thực phẩm), và đọc kỹ các chất bảo quản, liều dùng ở công văn này nhé

http://www.fsi.org.vn/pic/files/thong-tu-huong-dan-quan-ly-phu-gia-thuc-pham.pdf

Xem các bài viết về an toàn thực phẩm:

 

Bạn đọc comment:

Đinh Bích Hay quá ạ. Đọc cho mở mang đầu óc. Ở mình lúc nào cũng chuộng cây nhà lá vườn hơn ạ

Cỏ May Suy nghĩ này khác lạ với suy nghĩ của Công lắm. Trước giờ Công luôn chọn cái gì thuộc về cây nhà lá vườn: rau nhà trồng, rau mọc dại… Rồi Công thích ăn gà vườn nhà Công nuôi, hạn chế mua ngoài chợ….

Huỳnh Ngân Lại được nâng cao nhận thức về lương thực, thực phẩm. Và biết thêm kiến thức về việc từ thiện nữa. Cám ơn tác giả nhiều lắm

Minh Toàn Cũng thắc mắc ở nước ngoài họ trồng cây nhưng để rụng đầy gốc chứ không có ăn, giờ thì đã hiểu

Truong Yen (Én Hector) Đó là lý do vì sao nhiều bạn qua Nhật rồi thấy hồng, quýt, mận… họ trồng sai quả lắm nhưng để rụng, chim ăn chứ không hái. Khi người nước ngoài xin thì vẫn cho nhưng hôm sau đã thấy chặt cây, đốn trụi lủi.
Vì họ sợ chịu trách nhiệm vậy đó ạ.

Bùi Lan Nguyễn Thị Hạnh như nước nhật mà e kể là cây trồng để trang trí trái rụng đầy đất không ai ăn nạ huhu

Nguyễn Bích Ngọc Nhưng mà thầy ơi cái vụ trái cây trong vườn hái xuống ăn liền là do cái cảm quan của bạn đó thôi, chứ em là em khoái mà em đảm bảo cũng có nhiều người khoái với điều kiện cây này người ăn dc, ko phải trái độc.
Nước ngoài họ cũng bị một cái là công nghệ truyền thông về các tiêu chuẩn. Nhưng giờ phương Tây có nhiều trường phái sông thuận tự nhiên lắm rồi nên họ hòa nhập thiên nhiên, ko có tuân thủ cái tiêu chuẩn như anh bạn này, dĩ nhiên vẫn rất nhiều người như anh này . Mẹ thiên nhiên luôn cho chúng ta những điều tốt đẹp, thuận tự nhiên là nương nhờ thiên nhiên mà con người giờ phát minh ra nhiều cái quá nên phá vỡ tự nhiên .

Tâm Én Ở VN thì cây nhà lá vườn lại được ưu tiên số 1. Tự phong organic luôn.

Đức Huy Bài viết cực hay . . đọc rồi là nâng cao được nhận thức thế nào là văn minh công nghiệp

Thanh Huyen Le Nhờ ad giới thiệu thêm một số kênh các bạn đang làm nông thiên hướng theo mô hình oganic ở việt nam mình với ạ

MÓN NỢ ÂN TÌNH

Bạn trẻ này 1 mình lên Tây Bắc, mua đất farm trên núi cao quanh năm phủ sương (với giá còn rẻ) để trồng dược liệu (vì bạn là 1 dược sĩ), sau đó chế biến. Dược liệu trên núi cao thường có dược tính tốt hơn dưới đồng bằng, người xưa hay “lên núi hái thuốc” là vì vậy.

Các bạn miền Bắc có thể gia nhập team anh Hiếu để cùng nhau phát triển thuốc Nam, trồng tại Việt Nam, xuất khẩu toàn cầu.

1 người rất giỏi, triển khai quyết liệt, có thành tựu.

MÓN NỢ ÂN TÌNH

Mình sinh ra và lớn lên ở vùng chiêm trũng, cây đa giếng nước sân đình, những hình ảnh điển hình mang vào thơ ca của miền quê Bắc Bộ:

“Cánh cò bay lả bay la
Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng.”

Lớn dần lên, vô tình bắt gặp và mến thương những hình ảnh mang nét đẹp hùng vĩ của núi đồi trùng điệp, của những áng hùng ca Việt Bắc huy hoàng:

“…Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang…”

Cảnh vật thiên nhiên và con người Tây Bắc bình dị mà gần gũi thiết tha.

Tuy nhiên, cuộc sống của bà con còn vất vả quá. Có sống ở nơi đây, có làm việc và trải nghiệm mới thấu hiểu hết được những khó khăn mà bà con gặp phải.

Mình đại diện cho MediFarm tham dự chương trình Vườn ươm khởi nghiệp do tổ chức phi chính phủ Pháp(AEA) thực hiện dưới sự tài trợ của ngân hàng HSBC với mong muốn đồng hành và giúp đỡ bà con vùng cao phát triển kinh tế, ổn định đời sống xã hội.

Rất vui khi được ban tổ chức đồng hành cùng MediFarm trong giai đoạn 2020-2023, đó quả thực là niềm vinh dự đối với mình nói riêng và bà con chỗ mình nói chung.

Góp một chút sức lực của bản thân cho dù nhỏ bé, với mong muốn rằng bức tranh “Tứ bình” kia của Việt Bắc không những chỉ đẹp từ ánh nhìn bên ngoài mà còn vang vọng tiếng cười nơi thôn xa hùng vĩ, những bếp lửa hồng, những mái nhà no đủ. Đó là món nợ ân tình lớn nhất mình khắc cốt ghi tâm và ngày đêm gắng thực hiện.

Để mỗi khi đi xa, lòng người lại vang vẳng câu thơ thân thuộc:

“Mình về mình có nhớ ta
Ta về ta nhớ những hoa cùng người…”

Nguyễn Ngọc Hiếu  – Dược liệu xanh MediFarm

, , , ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *